Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỹ năng sống. Hiển thị tất cả bài đăng

12 thg 1, 2013

BS HỒ HẢI: VÌ ĐÂU NÊN NỖI?

Chia sẻ bài viết này:
Tôi còn nhớ vào tháng 7/2009, khi cả thế giới nhộn nhạo và quay cuồng vì cúm gia súc (cúm lợn, H1N1: swine flu). Ngay cả WHO cũng lùm sùm vì nó, nào hết kêu gọi sự lo sợ đại dịch toàn cầu. Đến việc kêu gọi các nước ngoài việc kiểm tra ở các cửa khẩu và ngay cả kêu gọi các quốc gia trên thế giới cần dự trữ đủ liều vaccin cho cúm H1N1. Một số tờ báo trong nước cũng tác nước theo mưa còn bảo là cúm A H1N1 còn nguy hiểm hơn H5N1 (cúm gia cầm hay cúm gà: bird flu), trong khi đó không ai biết mức độ nguy hiểm của cúm A H1N1 còn không bằng cúm thông thường là cúm B mà vẫn thường hay mắc phải trong một bài viết của tôi về: Đại dịch cúm H1N1 hay là sự thổi phồng? Bài viết này đã có nhiều ý kiến của một số nhà chuyên môn ở hải ngoại bất đồng với tôi trên một vài diễn đàn khác rất sôi động. Và không hiếm người bảo tôi không biết gì, ở trong nước thì có kiến thức gì đâu mà bàn luận chuyện chuyên môn lớn.
Đành rằng nhờ vào sự cảnh báo tích cực của WHO và công tác ngăn chặn cúm H1N1 của toàn cầu đã có công không nhỏ trong việc giới hạn cúm H1N1 trỡ thành đại dịch. Nhưng qua thống kê của CDC trong bài viết tháng 7/2009 của tôi cũng thấy là mức độ ảnh hưởng đến sức khỏe và giảm chất lượng làm việc của H1N1 đến với con người nhiều hơn là nó gây tử vong như những trận đại dịch cuối thế kỷ XIX và đầu thế kỷ XX trong một bài viết rất hay của GSBS Nguyễn Chấn Hùng.
Khác với vi trùng - giống như người, vi trùng có thể tự ăn, sinh sản bằng bộ nhiễm sắc thể của nó nhân đôi - Virus không làm được việc ấy, mà nó làm việc chỉ huy DNA hoặc RNA của tế bào người để ăn uống và sinh sản cho nó. Nên tùy theo mỗi loài virus mà có một dòng tế bào đích để tấn công. Ngoài ra, virus luôn thay đổi bộ gene để chống lại mọi kẻ thù tiêu diệt nó. Nên việc ngăn ngừa và điều trị đối với bệnh lý do virus gây ra còn là một vấn đề mở cho toàn nhân loại. Nhưng không phải lúc nào cũng thổi phồng quá lớn một vấn đề không đến nỗi nguy hại để rồi một số quốc gia nghèo lại tốn tiền của mua vaccin để quá hạn sử dụng và thuốc; trong khi họ đang thiếu tiền để lo cho người nghèo.
Hôm nay trên trang RFI có bài Pháp tìm cách bán bớt vaccin ngừa cúm A tồn kho quá nhiều, đó cũng là hậu quả của một sự thổi phồng không biết vì lý do an toàn sức khỏe nhân loại hay vì lợi nhuận của các hãng thuốc trong thời đại suy thoái? Tồn đọng đến 94 triệu liều vaccin tương đượng với 869 triệu Euro, tính ra hơn 1 tỷ USD với thời giá hiện tại là con số trả giá cho một chính phủ Pháp già cỗi và thiếu năng động hơn 300 năm qua. Mặc dù, gần đây vị tổng thống có nguồn gốc nhập cư từ Hungary: Nicolas Sarkozy có vẻ năng động hơn để tìm lại hình hài một đế quốc bẩn kiệt ngày nào? Họ ra khuyến cáo phải chích 2 liều cho mỗi người khi cúm H1N1 đang trong cơn dịch. Nhưng bây giờ họ lại năn nỉ các nước khác với chỉ 1 liều thôi là đủ để bán tống, bán tháo số vaccin tồn đọng có nguy cơ quá hạn sử dụng!!!
Như một bài viết trước đây, y học triết học không chỉ dừng trong việc đào tạo mặt triết học cho người hành nghề y có một tư duy logic mọi vấn đề y học và đời sống vật chất lẫn tinh thần. Mà y học triết học còn bao trùm cả những lĩnh vực về môi trường học và dịch tễ học cộng đồng. Việc ngăn ngừa cúm lan rộng và chống dịch cúm là một mảng nhỏ trong y học nói chung và y học triết học nói riêng. Nhưng không nên vì quá sốt sắng để mất bình tĩnh, hay vì 1 lý do lợi nhuận cho 1 cá nhân quản lý ngành, mà dẫn đến những ảnh hưởng đến kinh tế cho các nước nghèo. Cũng như có sự tham gia của các hãng thuốc trong việc kiếm lợi nhuận vì lý do sợ đại dịch gây ra.
Đây cũng là một bài học mà ngành Y Việt Nam phải rút kinh nghiệm. Thời buổi bây giờ, vì lợi nhuận con người có thể làm những cú scandal bạc tỷ một cách chính danh, mà không ai có thể bắt bẻ được về mặt pháp lý. Ở thời đại kim tiền ngày nay, hơn thua nhau của quản lý là phải có tầm nhìn bằng một kiến thức đủ và đúng tầm, để tiên lượng việc tốt xấu nên làm. "Rùa không thể thắng thỏ trong cuộc đua lần thứ hai" (mượn câu này của nhà báo Cát Khuê - báo Thanh Niên).
Chuyên mục: ,

8 thg 1, 2013

Trang điểm hại trí não

Chia sẻ bài viết này:


 Một cuộc nghiên cứu ở Mỹ dựa trên 22 nhãn hiệu son môi cho thấy rằng 55% các loại son có chứa chì gây hại cho sức khỏe người sử dụng, đặc biệt ảnh hưởng đến trí não.
Các tổ chức hợp tác giữa các phòng thí nghiệm đã tiết lộ: 12/22 mẫu son môi được xét nghiệm dương tính với chất chì độc hại, tỉ lệ chì lên đến 3,22/triệu.
Tiến sĩ Sean Palfrey, giám đốc y tế Chương trình phòng chống ngộ độc chì Boston, cảnh báo rằng ngay cả khi mức chì trong mỹ phẩm ở mức thấp nhất, sức khỏe thể chất và tinh thần của con người vẫn bị đe dọa nghiêm trọng.
Ông nói: “Ngay cả khi chì ở mức thấp nhất, nó vẫn có thể làm hại đến IQ, hành vi và khả năng học hỏi của bạn”. Giới khoa học cũng nhấn mạnh việc bảo vệ trẻ em và phụ nữ mang thai tránh xa chất độc này.
Hiện vẫn chưa có tiêu chuẩn cụ thể từ Cục quản lý thực phẩm và dược phẩm Mỹ (FDA) về thành phần son môi. Đơn vị nghiên cứu cũng từ chối tiết lộ tên tuổi của 12 loại son môi được thử nghiệm, chỉ cho biết họ đã chọn ngẫu nhiên hàng loạt mỹ phẩm từ các cửa hàng và nhà thuốc ở Mỹ.
Các nhà sản xuất vốn không cố ý đưa chì vào son môi, nhưng trong thành phần tạo màu cho son chứa hàm lượng chì tự nhiên được tìm thấy trong đất, nước và không khí.
Ông Janet Nudelman thuộc Chiến dịch Mỹ phẩm an toàn, nhấn mạnh: “Hơn một nửa số son môi chứa chì độc hại, nhưng nửa còn lại vẫn an toàn. Điều này chứng tỏ người ta hoàn toàn có thể sản xuất một thỏi son không chì”.
Một nghiên cứu năm 2010 của FDA cho thấy tỉ lệ chì cao nhất trong son môi là 7 phần triệu. Một khảo sát đầu năm nay cho thấy 400 màu son nổi tiếng chứa chì độc hại, trong đó có các tên tuổi nổi tiếng như L’Oreal, Maybelline, Cover Girl, NARS, Stargazer…

Minh Minh.CHITI
Theo nld.com.vn
Chuyên mục: , ,

6 thg 12, 2012

Có phải Thiên Chúa tạo sự ác?

Chia sẻ bài viết này:

Phải chăng Thiên Chúa làm ra mọi tạo vật? Sự ác có hiện hữu không? Có phải Thiên Chúa tạo nên sự ác ?

thienchuaMột giáo sư tại một học viện cao đẳng nổi tiếng đã thử thách các sinh viên với câu hỏi sau: "Có phải mọi thứ hiện hữu đều là do Thiên Chúa tạo ra?" Và một sinh viên can đảm trả lời: "Phải!"

"Thiên Chúa tạo ra tất cả?" Vị giáo sư hỏi.

"Vâng, chắc chắn là vậy", người sinh viên đáp.

Kế tiếp, vị giáo sư hỏi: "Nếu Thiên Chúa tạo ra tất cả, vậy Thiên Chúa cũng tạo ra sự ác. Và bởi vì sự ác hiện hữu, và theo nguyên tắc cho rằng công việc mình làm sẽ định nghĩa mình là ai, thì chúng ta có thể giả sử rằng Thiên Chúa là sự ác".

Người sinh viên trở nên im lặng không trả lời câu hỏi lý thuyết của vị giáo sư. Vị giáo sư, hài lòng với chính mình, khoe với lớp học rằng một lần nữa ông đã chứng minh rằng tín ngưỡng Thiên Chúa giáo là chuyện hoang đường.

Một sinh viên khác giơ tay nói: "Xin cho tôi hỏi một câu, giáo sư?"

Vị giáo sư đáp: "Ðược, cứ hỏi."

Người sinh viên đứng lên hỏi: "Thưa thầy, cái lạnh có hiện hữu chăng?"

"Câu hỏi gì vậy? Dĩ nhiên nó hiện hữu. Anh chưa bao giờ bị lạnh à?"

Những sinh viên khác cười khúc khích về câu hỏi ngây ngô này.

Người sinh viên trẻ trả lời: "Thật ra, thưa thầy, cái lạnh không hiện hữu. Theo vật lý học, điều mà chúng ta gọi là lạnh trên thực tế là sự vắng mặt của hơi nóng. Mọi thể hay vật mà có thể nghiên cứu được là khi chúng có khả năng dẫn truyền năng lực, và hơi nóng là điều khiến cho thân thể hay vật chất có được, hoặc là dẫn truyền được, năng lực. Ðộ không tuyệt đối (-460oF) là sự vắng mặt tuyệt đối của hơi nóng; tất cả mọi vật chất trở nên trì trệ và không có khả năng phản ứng tại nhiệt độ này. Cái lạnh không hiện hữu. Chúng ta đặt ra từ ngữ này để diễn tả cảm giác của mình nếu chúng ta không có hơi nóng".

Người sinh viên tiếp tục: "Thưa thầy, bóng tối có hiện hữu không?"

Vị giáo sư trả lời: "Dĩ nhiên là có".

Người sinh viên trả lời: "Một lần nữa, thầy lại sai, thưa thầy. Bóng tối cũng không hiện hữu. Bóng tối trên thực tế là sự vắng mặt của ánh sáng. Chúng ta có thể nghiên cứu ánh sáng, nhưng không nghiên cứu bóng tối được. Thật ra, chúng ta có thể dùng lăng kính của Newton để tách ánh sáng trắng thành nhiều màu sắc, và nghiên cứu độ dài làn sóng của mỗi màu sắc. Chúng ta không thể đo lường bóng tối. Một tia sáng đơn giản có thể chiếu vào thế giới đen tối và rọi sáng nó. Làm cách nào chúng ta biết được một chỗ nào đó tối đến đâu? Chúng ta đo lường cường độ ánh sáng hiện hữu, có phải vậy không? Bóng tối là một từ ngữ mà con người sử dụng để diễn tả điều gì xảy ra khi không có ánh sáng hiện hữu".

Cuối cùng, người sinh viên trẻ hỏi vị giáo sư: "Thưa thầy, sự ác có hiện hữu không?"

Bây giờ, không chắc chắn lắm, vị giáo sư đáp: "Dĩ nhiên, theo tôi đã nói, chúng ta thấy nó mỗi ngày. Nó ở trong những hành động bất nhân của con người đối với con người. Nó ở trong vô số những tội ác và bạo động xảy ra khắp nơi trên thế giới. Những điều này không gì khác ngoài hiện thân của sự ác".

Người sinh viên trẻ trả lời: "Sự ác không hiện hữu, thưa giáo sư, hay ít nhất tự nó không hiện hữu. Sự ác chỉ là sự vắng mặt của Thiên Chúa. Nó cũng giống như bóng tối và cái lạnh, là một từ ngữ mà con người đặt ra để diễn tả sự vắng mặt của Thiên Chúa. Thiên Chúa không tạo ra sự ác. Sự ác là kết quả của những gì xảy ra khi con người không có tình thương Thượng Ðế hiện hữu trong tim họ. Nó giống như là cái lạnh, đến khi không có hơi nóng, hay bóng đêm, đến khi không có ánh sáng".

Cuối cùng vị giáo sư ngồi xuống, và hỏi: "Anh sinh viên trẻ kia, anh là ai?"

"Thưa thầy, tên tôi là Einstein, Albert Einstein." ♥

Chuyên mục: ,

1 thg 11, 2012

Càng gần Tết công nhân bỏ con càng nhiều

Chia sẻ bài viết này:

Vụ nữ công nhân Hồ Thị V. (19 tuổi, KCX Linh Trung 2, TP.HCM) vứt con là tiếng chuông báo động về nạn công nhân vứt bỏ máu mủ của mình quanh các KCN - KCX. Trong khi đó, theo nhận định của một trung tâm nhân đạo ở Bình Dương, càng gần tết, công nhân vứt bỏ con càng nhiều…

“Chiều hôm đó mưa mù trời. Tôi mang rác đến thùng rác đổ, vừa lật tấm ván đậy thùng rác ra thì tôi nghe tiếng khóc oe oe. Tôi cứ nghĩ con mèo của mình chui vào thùng rác nằm. Nào ngờ đó là đó là một đứa bé vừa lọt lòng, người ngợm đầy nước nhầy”, ngày 1/11, bà Lê Thị Nhung, quản lý nhà trọ của phường Bình Hòa, thị xã Thuận An, Bình Dương kể.

Như chúng tôi đã thông tin, chiều 30/10, nữ công nhân sống trong khu trọ của bà Nhung đã tự sinh con một mình rồi âm thầm bỏ bé trai nặng 3,3kg này vào bịch ny lông cột lại rồi bỏ vào thùng rác.

 - 1

Bé trai bị vứt thùng rác được các y tá bệnh viện Đa khoa Hoàn Hảo gọi là “Thiên thần Tuấn Tú”

Hàng chục người xin đứa bé bị vứt vào thùng rác

Chiều 1/11, bác sĩ Trương Quốc Chương, Phó giám đốc Bệnh viện Đa khoa Hoàn Hảo (phường Bình Hòa, thị xã Thuận An – Bình Dương) cho biết từ sáng 1/11 bệnh viện đã nhận hàng chục cuộc điện thoại của người dân muốn nhận cháu bé vừa sinh ra đã bị vứt vào thùng rác về làm con nuôi. Bác sĩ Chương cho hay ông không thể chấp thuận bất cứ đề nghị của ai vì nó ngoài thẩm quyền quyết định của ông.

Trong khi đó bà Lê Thị Nhung, quản lý khu nhà trọ mà nữ công nhân Hồ Thị V. (19 tuổi, làm ở KCX Linh Trung 2 – TPHCM) sinh sống cho biết bà cũng tiếp hàng chục người đến hỏi thăm chuyện V. bỏ con và muốn nhận đứa bé về làm con nuôi. “Có người tới đây đã khóc khi họ nhìn thấy thùng rác mà V. đã nhẫn tâm bỏ con vào”, bà Nhung nói.

Về phía V., hiện vẫn đang được chăm sóc, hồi sức tại bệnh viện. V. đã thừa nhận mình đẻ con và vứt vào thùng rác trong khu trọ. Tuy nhiên V. không chịu nói nguyên nhân vụ việc và tỏ ra khá hững hờ với đứa con của mình đang được nuôi tại bệnh viện. Theo lãnh đạo bệnh viện, người tình của V. đã tới bệnh viện thăm V. Tuy nhiên do ngại phải đối diện với nhiều câu chất vấn của bệnh viện và báo chí nên người này đã “chuồn” mất.

 - 2

Bà Nhung chỉ thùng rác mà V. vứt đứa bé

Theo bác sĩ Chương, cháu bé bị vứt thùng rác sống sót là một điều kỳ diệu. Cụ thể, bé vừa sinh ra đã bị cột chặt trong bao, vứt sọt rác mà không ngạt thở chết. Ngoài ra khi cấp cứu cháu bé, các bác sĩ phát hiện dây rốn của bé bị người mẹ cắt ngang rồi để hở mà không thắt gút lại. “Đúng là điều kỳ diệu, nếu đứa bé bị cắt rốn như vậy sẽ bị chết trong thời gian ngắn vì máu sẽ chảy qua đường rốn”, bác sĩ Chương nói.

Báo động đỏ nạn vứt con quanh các KCN

Chiều 1/11, nhiều cán bộ Công đoàn các cấp của TPHCM đã truy tìm công ty mà nữ công nhân V. này làm việc. “Chúng tôi muốn tìm hiểu hoàn cảnh của V., nếu V. vứt con vì quá nghèo khó thì thông qua công đoàn của công ty, chúng tôi sẽ hỗ trợ, chia sẻ với V.”, một cán bộ công đoàn KCX Linh Trung 2, nơi V. làm công nhân may mặc nói. ( Đoạn này admin xin có 1 lời bình: Nếu mà các công ty trả lương hợp lý, thì đâu có cảnh này… Giờ Công đoàn vào cuộc, nghe chừng cũng chỉ là xoa dịu ngôn luậnNụ cười)

Theo điều tra của chúng tôi, ngoài lý do khó khăn kinh tế V. quyết định vứt bỏ con còn vì sợ người thân, cha mẹ nói: “chưa có chồng mà đã có chửa”, ngoài ra thời gian gần đây bạn trai đã chia tay với V.

Theo Trung tâm Nhân đạo Quê Hương (thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương) càng đến gần tết thì công nhân vứt bỏ con càng nhiều vì đây là thời điểm các nữ công nhân buộc phải về quê. Bà Huỳnh Tiểu Hương, Giám đốc Trung tâm Nhân đạo Quê Hương, cho biết hiện trung tâm đang nuôi dưỡng gần 320 trẻ bị bỏ rơi. Do trung tâm này nằm gần các KCN lớn như Đồng An, Sóng Thần 1, Sóng Thần 2… nên đây được xem là “nơi lý tưởng” để nhiều nữ công nhân “vứt bỏ của nợ” của đời mình.

Ông Phan Văn Bảy, một người nhiều năm làm việc tại Trung tâm Nhân đạo Quê hương cho biết nhiều đứa con công nhân vừa sinh đã bị bỏ ngoài đống rác bị kiến bu suýt chết. Nhiều đứa trẻ khác may mắn hơn thì được mẹ bỏ trong thùng mì tôm rồi mang đến cổng trung tâm “gửi” đó rồi bỏ đi...

Nguồn tin: baomoi.com

Chuyên mục: , ,

30 thg 10, 2012

"CON CHỊ ĐÃ CHẾT ĐÂU MÀ CHỊ CUỐNG LÊN THẾ !!!"

Chia sẻ bài viết này:

Sau 3 lần “dại dột” đưa con đến viện Nhi, tôi đã tự nhủ, thề chết cũng không bao giờ quay lại đây nữa…
"Con chị đã chết đâu mà chị cuống lên thế!"
Con gái tôi năm nay 2 tuổi, từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ tiêm phòng và sốt mọc răng vặt vãnh, chưa bao giờ tôi phải đưa con gái đi viện. Ai cũng bảo, sữa mẹ tốt, mẹ chăm con giỏi. Một số bà mẹ kinh nghiệm hơn thì dặn dò “sau 2 tuổi sẽ hay ốm hơn, nhất là khi đi gửi trẻ, em phải đề phòng chú ý, làm quen dần với bác sĩ tư đi”. Nhưng tôi vô cùng tự tin vào khả năng chăm sóc con cái của mình. Cho đến một ngày…
Con gái tôi đi trẻ về lúc 4h, đến khoảng 8h tối thì con bắt đầu kêu đau bụng. Một đứa trẻ 2 tuổi, sao đã ý thức được đau bụng là thế nào? Tôi vội tra Google kiểm tra dấu hiệu của lồng ruột. Không phải. Con bắt đầu những cơn đau dữ dội hơn, rồi nôn mửa. Tôi nghĩ con bị cảm tả, vội pha nước đường gừng nóng ép con uống vài thìa. Không phải. Con vẫn tiếp tục nôn. 11h đêm. Người con gái oặt xuống, uống nước cũng nôn. Tôi gọi bà ngoại sang giúp đỡ. 11h30, cháu nôn ra máu. Cả nhà vừa khóc vừa bế con lao vào Viện Nhi.
3 lan phat cuong o Vien Nhi Trung uong
Nằm chờ khám ở Viện Nhi. Ảnh: Hải Bình
Chưa bao giờ vào bệnh viện này, tôi còn không rõ phải đi cổng nào, lối nào trong đêm khuya. Bệnh viện không có chỗ đỗ ô tô, tôi cho xe vào một ngõ nhỏ, cắn răng trả cho mấy cậu choai choai đứng cạnh đó 150 nghìn tiền phí gửi ô tô ban đêm. Mặc kệ. Vì con, tiếc gì tiền. Lao vào viện mua phiếu khám cho con. 12h đêm. Viện đông nghịt người. Ngập tiếng trẻ con khóc. Những khuôn mặt căng thẳng của bố mẹ, ông bà. Ở quầy mua phiếu khám bệnh, vài y tá mặc áo blouse trắng ngáp ngắn ngáp dài uể oải. Tôi lao đến “chị cho em mua phiếu khám cho con”. Một cô trẻ trung hất khuôn mặt xinh xinh lên phía bảng chữ dán thông báo phí khám bệnh. Tôi hiểu ý, chìa số tiền ra, cầm sổ, cầm số thứ tự khám, ôm con lao vào phòng chờ.
Tôi còn nhớ rõ, số thứ tự của con là 202. Lúc này, cháu bé đang khám trong phòng là 199. Con gái tôi vẫn tiếp tục nôn. Nhưng 1h sáng, vẫn chưa thấy số 199 mới nhảy lên số 200. Lí do vì sao ư? Vì trong lúc đó, hàng chục lượt cháu bé chen ngang vào giữa. Con gái tôi đã không thể bế đứng được nữa, phải cho cháu nằm ngang trên lòng bà. 1h30, không thể chịu đựng thêm, tôi lao vào phòng khám, xin bác sĩ khám cho con tôi. Cô y tá hỗ trợ bác sĩ nói một câu gọn, nhanh và lạnh: “Chưa đến số thứ tự của chị, con chị đã chết đâu mà chị cuống lên thế”. Tôi bật khóc đi ra ngoài, bên cạnh, có bác đứng tuổi tỏ ra thông cảm: “Cháu đã phong bì chưa”…
Rút cục thì con tôi cũng được khám, phải đi siêu âm. Đến phòng siêu âm của viện, lúc này trời đã rất khuya và lạnh, con gái tôi gần như không tỉnh táo nữa ngoài việc nôn và khóc. Phòng siêu âm có 3 giường, 1 giường đang có cháu siêu âm, 2 giường còn lại có 2 bác sĩ nam đang ăn hoa quả. Một trong hai bác sĩ gắt lên: “Chị bảo con bé im mồm đi mới siêu âm được”. Con gái tôi vẫn khóc. Dỗ mãi không sao nín được vì cháu mệt quá, không thể tiếp nhận thêm lời mẹ nói. Có kinh nghiệm từ phòng khám bệnh, tôi xử lý được ngay. Và con được siêu âm. Lại xử lý theo cách cũ. Lại có kết quả ngay. Hùng hục quay lại phòng khám chờ đọc kết quả.
3h sáng. Có kết quả. Con gái tôi bị nhiễm khuẩn đường ruột, lây theo dịch, muốn nhập viện hay không thì tùy người nhà quyết định. Đến khu giường nằm điều trị, nhìn một giường 5, 6 cháu nằm kèm với 5, 6 bố mẹ phờ phạc bên cạnh. Ngoài hành lang, hàng chục em bé đang nằm chiếu lạnh với bố mẹ do không có đủ giường trong phòng, tôi ứa nước mắt bế con về xin được điều trị ở nhà…
“11h là bọn em nghỉ chị ạ"
Lần thứ 2, bạn bè trên Facebook đã khuyên tôi sau lần 1 là lần sau hãy vào khoa A, khoa tự nguyện của viện Nhi, sẽ được thăm khám chu đáo dù giá đắt. Ừ thì vì con, tiếc gì tiền. Mình khổ sao cũng được, nhưng con đã ốm thì mình chả tiếc gì. Lần này, con gái tôi sốt 40 độ. Hạ sốt bằng cách dùng thuốc uống lẫn đặt hậu môn đều không ăn thua. Tôi chuẩn bị tiền rồi bế con vào khoa A, viện Nhi. Lúc này, đến viện, con tôi đã sốt 40,5 độ. Cháu bắt đầu mê sảng. Tôi mạnh tay nhét 2 viên thuốc hạ sốt vào hậu môn của con vẫn không thấy có dấu hiệu giảm.
Chạy dọc hành lang bệnh viện đang sửa chữa với loằng ngoằng dây điện, bê tông, xi măng, tôi lao vào phòng khám khoa A. Phòng khám tự nguyện có khác, sạch đẹp, đèn sáng choang, khác hẳn cái hành lang bẩn bẩn, ẩm thấp bên ngoài. Duy chỉ có mấy cô y tá ngồi trực là vẫn uể oải như cũ. Các cô ngồi trong phòng xịn nên cô nào cũng xinh lung linh, son môi đỏ chót. Tôi chọn cô trẻ nhất để đăng ký khám (đề phòng bị cáu gắt như lần trước nên cứ chọn cô trẻ để xưng chị cho đỡ bị bắt nạt). Cô trẻ nhất đủng đỉnh chỉ đồng hồ: “Chị ơi, giờ cấp cứu của bên em kết thúc lúc 6h tối, sau giờ này bọn em không tiếp nhận nữa”. Tôi năn nỉ chỉ rõ mới 18h05, xin cô linh động cho con được khám vì cháu đã bị mê sảng rồi, tình hình rất nguy hiểm, dấu hiệu co giật cũng bắt đầu. Nhưng không, cô kiên quyết không nhận. Tôi lủi thủi đưa con về, chạy bộ trên đường Chùa Láng, đi tìm phòng khám tư ngay vệ đường, xin bác sĩ một loại thuốc nào đó cho con đỡ mê sảng và không co giật, tạm an toàn rồi đưa con về, mời bác sĩ đến khám và điều trị tại nhà, lòng tự nhủ sẽ không bao giờ quay lại nơi đó nữa…
Nhưng rồi, vẫn có lần thứ 3 tôi phải quay lại viện Nhi. Lần này, con gái tôi bị tay chân miệng. Đọc báo nhiều, xem ti vi lắm, tôi ý thức rõ đây là bệnh nguy hiểm với trẻ con. Quan trọng nhất là cháu có dấu hiệu nguy hiểm là khó thở. Vì là bệnh nguy hiểm, lại có triệu chứng bất ổn quá rõ, tôi không dám cho đến phòng khám hay các bệnh viện khác, nhất định phải vào Bệnh viện Nhi Trung ương, nơi người ta nói rằng, những chuyên gia hàng đầu về chữa Nhi đang ở đây. Và tôi vẫn mạnh dạn vào khoa A, tự tin lắm vì mới 11h15 buổi trưa, chắc chắn còn lâu mới hết giờ tiếp bệnh nhân.
Lại 4, 5 cô y tá xinh đẹp tiếp tôi. Và lần này, câu trả lời xanh rờn hơn cả lần trước, vượt quá sức tưởng tượng của tôi: “11h là bọn em nghỉ chị ạ. Sau đó 12h30 mới có bác sĩ khám lại. Mà chỉ có một bác sĩ vào giờ đó thôi, chủ yếu là đọc kết quả khám buổi sáng, sau đó mới đến con chị, nhanh thì 1 tiếng, lâu thì 1 tiếng rưỡi”. Tôi gào lên: “Nhưng con chị đang khó thở”. Cô ấy và tất nhiên cả những cô còn lại im lặng, dửng dưng. Bất lực, tôi bế con chạy sang một viện khác. Và lần này, chính thức thề không bao giờ quay lại viện Nhi nữa.
Ra đến cổng viện, anh lái taxi Mai Linh rất thông cảm: “Chị có tiền vào khoa A thì thà cầm số tiền đó sang Việt Pháp hoặc đến mấy viện khác, vào khoa Nhi rồi phong bì thì nhanh hơn, lại tận tình với con mình. Ở đây, chị cũng phong bì đấy, nhưng vẫn coi mình là cỏ rác mà thôi”.
Và tôi đã làm đúng những lời anh taxi kinh nghiệm kia chỉ dẫn. Và đúng như thế. Kể lại chuyện cho mấy chị em ở cơ quan, ai cũng cười tôi vì sự ngây thơ với Viện Nhi. Hóa ra, nhiều năm nay, trẻ em ở Viện Nhi vẫn bị đối xử như thế. Bố mẹ các cháu đều có chung cảm giác giống tôi. Mỗi người sẽ lựa chọn một cách xử sự khác tùy vào điều kiện kinh tế của mỗi gia đình. Có cô bạn ở cơ quan, cùng tuổi tôi, cho con nằm khoa A viện Nhi 1 tháng điều trị ho, còn tốn 100 triệu tiền phí dịch vụ. Ai cũng chúc mừng tôi vì mấy lần cấp cứu cho con, đều không đúng giờ mà nhập viện. Nhập viện xong, chắc bán nhà, bán xe đi để trả viện phí. Còn tôi, hay vì tôi mới 26 tuổi, nên một câu hỏi cứ ám ảnh tôi mãi đến giờ phút này “Y đức của những bác sĩ tại Viện Nhi của cả nước ở đâu”? Và như con gái tôi, hàng nghìn, hàng trăm nghìn em bé đang phải chịu cảnh như vậy sao?
 trích vietnamnet.
Chuyên mục:

22 thg 10, 2012

Kĩ năng giúp bạn sống thanh thản...^^

Chia sẻ bài viết này:

Những Nguyên Tắc Vàng Của Dale Carnegie

song thanh thanHãy thử tưởng tượng, một ngày nọ, bạn chuẩn bị tinh tươm cho một tuần làm việc hoàn toàn mới. Bạn cùng ăn sáng với gia đình, cậu con trai nhỏ lỡ tay làm đổ café lên áo bạn, bạn chỉ trích con, rồi quay sang la mắng vợ, hai vợ chồng cãi nhau, rồi bạn đưa con đi học, vội vàng nên đã lỡ va quẹt vào xe khác. Bạn cãi nhau với họ, rồi đưa con đến trường muộn, kết quả là bạn cũng đi làm muộn. Ngày hôm đó làm việc không hiệu quả, bạn bị sếp la và cuối ngày truyền sự bực tức ấy sang vợ. Thử hỏi, ngày đầu tuần như thế thì những ngày trong tuần sẽ thế nào?

Nếu như lúc đó bạn thay đổi thái độ, thì khi con bạn làm đổ café lên áo, bạn bảo "không sao đâu con", rồi lên lầu thay quần áo, xuống ăn sáng cùng gia đình, ôm con, hôn lên má vợ và đi làm. Tinh thần bạn vui vẻ, thoải mái sẽ giúp một ngày làm việc của bạn đạt hiệu quả hơn, sếp khen và bạn chia sẻ niềm vui ấy với vợ con mình. Mọi chuyện diễn ra vẫn tươi đẹp và chắc chắn là bạn tràn trề năng lượng cho những ngày sau.

Mọi chuyện mang màu sắc tích cực hơn khi bạn áp dụng hai nguyên tắc"Không quan tâm đến những chuyện vặt vãnh", "Không chỉ trích, không oán trách không than phiền" và điều này đã giúp bạn cảm thấy mọi chuyện đơn giản hơn, thoải mái hơn, và kết quả tốt đẹp hơn. Đây là một trong những nguyên tắc được trích từ hai tác phẩm kinh điển "Đắc Nhân Tâm" và "Quẳng Gánh Lo Đi Và Vui Sống" của tác giả Dale Carnegie – hai quyển sách đã làm thay đổi hàng triệu con người trên khắp thế giới.

Link download: Quảng gánh lo đi và vui sống

Đắc nhân tâm

Các bạn click vào trang, đợi 6s và ấn vào skip ở bên phải màn hình skip

6873455151082011_dac-nhan-tamQuang_Ganh_Lo_Di_Va_Vui_Song

 

Ban truyền thông

Chuyên mục: , , , , ,

15 thg 8, 2012

50 Điều Trường Học Không Dạy

Chia sẻ bài viết này:
 Tập hợp từ những trải nghiệm cá nhân, thấu hiểu những bỡ ngỡ, nhầm tưởng của con trẻ khi bước chân vào thế giới thực – nơi không phải lúc nào cũng có vòng tay che chở của bố mẹ - kết hợp với những lời khuyên bổ ích và của người thân và đồng nghiệp, Chales J. Sykes đã tổng hợp và phát triển thành 50 Điều Trường Học Không Dạy Giới thiệu về nội dung Đứa trẻ nào cũng được dạy ở trường rằng, một đứa trẻ ngoan phải biết yêu thương mọi người; kính trọng, lễ phép với ông bà, cha mẹ và thầy cô giáo; hoà nhã, thân ái với bạn bè, v.v… Một học sinh giỏi phải biết giải các bài toán khó, biết làm những bài văn hay, phải thuộc bài, v.v… Nhưng không có trường lóp nào nói với chúng là “các em không hoàn hảo nhưng cũng không cần phải tỏ ra là người hoàn hảo”; chẳng có bài học nào rèn luyện cho chúng bản lĩnh để đối mặt với những bất công trong cuộc sống; cũng không có trang sách nào dạy chúng biết rằng “một lần bị bẽ mặt, các em sẽ trưởng thành hơn”… Vậy bọn trẻ phải học những điều đó từ đâu?
Thành công trong nhà trường, trở thành một học sinh, sinh viên giỏi không đồng nghĩa với thành công trong cuộc sống. Ngay cả Bill Gates – người đã bỏ dở chương trình đại học tại Harvard… cũng từng coi nhiều điều trong số đó là lời khuyên cho chính mình. 50 điều nói trong cuốn sách không chỉ viết cho bọn trẻ, mà còn dành cho các bậc phụ huynh và cả những người thầy. Ngay cả những người đã tốt ngiệp đại học, đã đi làm cũng thấy học hỏi được nhiều từ những lời khuyên này.
Hãy đọc cuốn sách 50 điều trường học không dạy bạn để biết bạn đã Không đuợc học những gì trong nhà trường. Hãy đọc để trưởng thành hơn và thành công hơn.
- “Ra trường, việc đầu tiên tôi làm là bắt tay vào tìm một công việc. Nhưng mọi việc không đơn giản như tôi nghĩ. Có rất nhiều điều mới lạ của cuộc sống thực tế mà cả trường học và cha mẹ tôi chưa từng dạy cho tôi bao giờ. Nó khiến tôi lúng túng và loay hoay cho đến khi đọc cuốn 50 điều trường học không dạy bạn…” - Ngọc Trâm – Designer Báo Sinh viên Việt Nam
- “Thẳng thắn, nghiêm túc nhưng cũng không kém phần hài hước, vui nhộn, 50 điều trường học không dạy bạn mang đến những lời khuyên chân thành về những gì mà lũ trẻ sẽ phải đối mặt trong “thế giới thực” sau khi chúng ra trường, và làm thế nào các bậc phụ huynh có thể giúp con mình có sự chuẩn bị tốt nhất để vào đời” –Thanh Nga – thành viên diễn đàn lamchame.com
- “Hành trang vào đời của các bạn trẻ, ngoài những bài học trong nhà trường, rất cần những lời khuyên hữu ích như 50 điều viết trong cuốn sách nhỏ này. Những kỹ năng sống tối thiểu đó sẽ giúp bạn tránh những vấn váp thường mắc phải khi mới bước vào đời và đạt đến thành công” – Nhà báo Thanh Hà, nguyên PV SG Times & Tạp chí tia sáng.
Mục lục: - Cuộc sống không hề công bằng. Bạn phải làm quen và chấp nhận điều đó - Đôi khi, lòng tự trọng khác xa những gì bạn nghĩ - Hãy có tham vọng nhưng đừng thất vọng… - Bạn không được phép làm gì? - Bất kể cha mẹ bạn khen gì, bạn không phải là công chúa, hay hoàng tử! - Bạn không thể có mọi thứ như mơ ước… - Bạn đừng vội nghĩ thầy giáo của mình nghiêm khắc… - Đừng để quá khứ u buồn ám ảnh bạn cả đời - Trường học của bạn có thể loại bỏ việc thắng thua, nhưng cuộc sống thì không! - Cuộc sống phức tạp hơn bạn nghĩ rất nhiều. - Ngã một lần, bạn sẽ biết đứng vững hơn - Cuộc sống đầy rẫy những tình huống khó xử…

Đứa trẻ nào cũng được dạy ở trường rằng một học sinh ngoan phải biết yêu thương mọi người, kính trọng, lễ phép với ông bà, cha mẹ, thầy cô giáo ; hòa nhã, thân ái với bạn bè,… Một học sinh giỏi phải biết giải các bài toán khó, biết làm những bài văn hay và thuộc bài,… Không có trường lớp nào nói cho chúng ta biết rằng “Các em không hoàn hảo nhưng cũng không cần tỏ ra là người hoàn hảo»; chẳng có bài học nào rèn luyện cho chúng ta cách đối mặt với những bất công trong cuộc sống ; cũng không có trang sách nào dạy cho chúng ta biết «một lần bị bẽ mặt, chúng ta sẽ trưởng thành hơn”… Vậy chúng ta phải học những điều đó từ đâu?
Câu trả lời nằm trong cuốn sách 50 điều trường học không dạy bạn. Tập hợp từ những trải nghiệm cá nhân, thấu hiểu những bỡ ngỡ, nhầm tưởng của con trẻ khi bước chân vào thế giới thực – nơi không phải lúc nào cũng có vòng tay che chở của bố mẹ - kết hợp với những lời khuyên bổ ích và của người thân và đồng nghiệp, Chales J. Sykes đã tổng hợp và phát triểnt thành 50 điều trong cuốn sách.
50 điều trường học không dạy bạn không chỉ dành cho bạn trẻ, những người chuẩn bị bước vào đời mà còn dành cho các bạn phụ huynh và cả những người thầy. Ngay cả những người đã đi làm cũng sẽ học hỏi được nhiều điều thú vị từ những lời khuyên này. Hãy đọc để trưởng thành và thành công hơn nữa.
“Hành trang vào đời của các bạn trẻ, ngoài những bài học trong nhà trường, rất cần những lời khuyên hữu ích như 50 điều viết trong cuốn sách nhỏ này. Những kỹ năng sống tối thiểu đó sẽ giúp bạn tránh những vấp váp thường mắc phải khi mới bước vào đời và đạt đến thành công".
1. Cuộc sống không hề công bằng . Bạn phải làm quen và chấp nhận điều đó
2. Đôi khi, lòng tự trọng khác xa những điều bạn nghĩ
3. Hãy có tham vọng nhưng đừng thất vong Cuộc sống không hề công bằng . Bạn phải làm quen và chấp nhận điều đó
4. Hãy có tham vọng nhưng đừng thất vọng…
5. Bất kể cha mẹ khen gì, bạn không phải là một công chúa hay hoàng tử!
6. Bạn không có thể mọi thứ như mơ ước …
7. Bạn đừng vội nghĩ thầy giáo của mình nghiêm khắc …
8. Đừng để quá khứ u buồn ám ảnh bạn cả đời
9. Trường học của bạn có thể loại bỏ chuyện thắng thua , nhưng cuộc sống thì không!
10. Cuộc sống phức tạp hơn những gì bạn nghĩ nhiều .
11. Ngã một lần , bạn sẽ biết đứng vững hơn .
12. Cuộc sống đầy rẫy những tình huống khó xử…
13. Bạn có thể chơi thể thao giỏi nhưng chưa chắc đã trở thành tuyển thủ quốc gia
14. Bạn cần biết mình mặc như thế nào khi ra khỏi nhà.
15. Không có công việc hợp pháp nào là hèn kém . Chỉ có “kẻ ăn không ngồi” rồi mới đáng xấu hổ.
16. Đừng đối xử thờ ơ , thô lỗ với mọi người , nhất là với người thân của bạn.
17. Cha mẹ có suốt ngày la rầy , theo sát bạn cũng chỉ vì họ quan tâm lo lắng cho bạn.
18. Cuộc sống không chia thành những học kỳ và bạn không có kỳ nghỉ hè
19. “ Tiên trách kỳ, hậu trách nhân” – hãy học cách tự chịu trách nhiệm.
20. Hút thuốc lá chẳng có lọi lộc gì . Đó chỉ là sự bắt chước, học đòi .
21. Hãy mạnh dạn khẳng định cái “tôi” của mình một cách lành mạnh
22. Bạn bị xúc phạm? Vậy thì sao?
23. Bạn không phải là nạn nhân hãy dừng lại việc than vãn đi
24. Một ngày nào đó bạn sẽ trưởng thành và phải sống độc lập
25. Bạn nghỉ thế nào không quan trọng , chỉ có những điều bạn đang làm sẽ cho bạn biết mình là ai
26. Cuộc đời vẫn thế dù bạn có nghĩ như thế nào.
27. Ranh giới giữa đường đúng và sai thật mong manh.
28. Hãy quan tâm đến đời sống tình dục thật an toàn
29. Hãy cẩn thận! Có thể có người đang quan sát bạn…
30. Học cách đối phó với thói đạo đức giả
31. “ Yêu cho roi cho vọt” không phải lúc nào cũng đúng
32. Đẹp , quyến rũ không dành cho những người “siêu gầy”
33. Những gì chiếu trong tivi không giống ngoài đời.
34. Hãy đối xử tốt với những người lập dị. Bạn có thể sẽ làm việc cho họ.
35. Thắng hay thua không phải lúc nào cũng rõ ràng như 1 và 2.
36. Đừng đổ lỗi cho người khác vì những quyết định của bạn
37. Bạn không bất tử
38. Làm chủ bản thân trong thế giới thông tin
39 Hãy nhìn vào mắt khi nói chuyện với nhau
40. Lịch sử không tẻ nhạt và chán ngắt như cách dạy môn sử và hình thức trình bày của các cuốn lịch sử
41. Học cách suy nghĩ rõ ràng và lôgic
42. Bạn không phải là người đầu tiên hay duy nhất chịu bối cảnh bất hạnh
43. Tập làm cả những điều nhỏ nhất
44. Đừng để thành công của người khác làm bạn buồn .
45. Đồng nghiệp không nhất thiết là một người bạn. Còn bạn bè thì không phài là người thân trong gia đình.
46. Người lớn không muốn nhớ lại những quãng thời gian khó khăn khi họ ở độ tuổi của bạn . Hãy nhớ mọi thứ rồi cũng sẽ qua.
47. Hãy quan tâm đến mọi người và mọi vật xung quanh bạn.
48. Bạn không hoàn hảo và cũng không cần phải tỏ ra bạn là người hoàn hảo.
49. Hãy kể câu chuyện về cuộc đời bạn .
50. Đừng quên nói lời cảm ơn

Link download: http://www.mediafire.com/?4jmy51eyeix
http://www.nhaccuatui.com/nghe?L=vipEiWaLdn4O
Chuyên mục: , , , ,

14 thg 6, 2012

Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi

Chia sẻ bài viết này:

ộ sách “Đời Thay Đổi Khi Chúng Ta Thay Đổi” có tổng cộng 6 quyển (6 tập), với tên nguyên bản như sau:
1. Being Happy
2. Making Friends
3. Follow your heart

Chuyên mục: , , , ,